Cầu thủ Thái Lan nói riêng và lối chơi chung của các đội tuyển bóng đá Thái thời gian gần đây vừa nhanh vừa hiện đại.Điều quan trọng nhất là lối chơi đấy tương thích vừa giúp cho người Thái đá đàng hoàng bằng các nền bóng đá lớn, vừa thật hoàn hảo bằng thể trạng nhỏ của dân Đông Nam Á. Cư dân mạng đang truyền tay nhau đoạn clip ghi lại một pha tấn công đến từ một vài đường ban – bật của các cầu thủ Thái Lan trong trận chung kết lượt đi bằng Malaysia, được cho là có tới 30 đường chuyền khác nhau, trước lúc bóng tìm đến cái đích cuối cùng là khung thành đối thủ.Có được điều đấy gần như phải đến từ kỹ thuật cơ bản thật tốt của các cầu thủ Thái, bởi kỹ thuật không tốt thì chỉ vài đường chuyền là mất bóng (không nói chi đâu xa, cầu thủ Việt Nam ở giải quốc nội còn không thực hiện nổi 5 – 6 đường chuyền liên tục trong các pha tấn công). Mà muốn hình thành kỹ thuật cơ bản cho một thế hệ, rồi nhiều thế hệ, người ta ắt phải có nền tảng thật tốt, ngay từ khâu đào tạo.

Cầu thủ Thái Lan có phong thái đỉnh đạc khác hẳn với đẳng cấp của bóng đá khu vực
Khoan hãy bàn đến chuyện đội tuyển Thái Lan có thành công trọn vẹn tại AFF Cup 2014 hay không? Không thể phủ nhận rằng họ là đội bóng duy nhất ở khu vực Đông Nam Á có cách chơi đàng hoàng với một số cường quốc của bóng đá châu lục vào thời điểm này.Họ vào bán kết Asiad 17 bằng một lối chơi hết sức hiện đại, rồi chỉ chịu thua đội chủ nhà Hàn Quốc ở bán kết, trong một trận đấu mà trọng tài tiếp tục là đề tài gây tranh cãi xung quanh các trận đấu của một số đại diện bóng đá xứ Hàn.Điều đó gần như bóng đá Việt Nam chưa làm được và có cách còn rất lâu mới làm được, điều đó cũng phần nào phản ánh khoảng cách giữa ta và người láng giềng, khoảng cách mà có khi chúng ta tưởng đã ở gần lắm rồi, nhưng giờ lại xa.Họ đang làm gì và ta đang làm gì?
Cần nhắc lại chi tiết đội tuyển Thái thua Việt Nam trong trận chung kết AFF Cup 2008 là thế hệ chưa phải là xuất sắc của bóng đá Thái. Đấy là thế hệ giữa giai đoạn chuyển giao lực lượng của lứa Kiatisuk, Dusit, Taiwan,… với lứa Adiask, Chappuis, Thosakrai… hiện nay.Trong lúc đó, đội tuyển Việt Nam từng thắng Thái năm đó có cách gọi là một trong những thế hệ tốt nhất của chúng ta, với hàng loạt cầu thủ giỏi đang ở thời kỳ đỉnh cao phong độ. Nhưng sau thành công thì bóng đá Việt Nam gậm nhấm thành công quá lâu, trong lúc bóng đá Thái Lan ý thức được thất bại của người dùng nó và chuyển mình cũng quá nhanh. Sau SEA Games 2009, 2011, AFF Cup 2010, 2012 không xảy ra danh hiệu, bóng đá Thái trở lại bằng bộ HCV SEA Games 2013. Thậm chí, năm 2012, nếu có thêm chút may mắn, Thái Lan đã đánh bại Singapore trong trận chung kết AFF Cup, để trở thành đội đầu tiên 4 lần vô địch giải đấu này, chứ không phải người Sing. Có nghĩa là tổng thời gian họ trắng tay cũng chỉ có 3 – 4 năm. Thế giai đoạn này của bóng đá Thái Lan là thế hệ vừa có cả kỹ thuật vừa hiện đại, vừa biết đá đẹp, vừa biệt hướng đến sự hiệu quả, thậm chí biết cách dùng tiểu xảo, ngã vờ để kiếm phạt đền. Bóng đá là thế, chứ họ không phát triển thế hệ cầu thủ theo kiểu đá đẹp rồi thua cũng sướng như định hướng của một số người làm bóng đá nội.Bóng đá Thái Lan giữ vững được sức mạnh, không trắng tay quá lâu nhờ họ làm tốt khâu đào tạo, có được nền tảng tốt, vững ở chân đế, trong lúc bóng đá Việt Nam mới chỉ đơn thuần kỳ vọng ở một nhóm cầu thủ U19 đơn lẻ.Chờ đợi lứa ấy là điều tốt, nhưng trông mong hoàn toàn vào một nhóm nhỏ cầu thủ là quá rủi ro. Một nhóm cầu thủ gần như không thể làm thay trách nhiệm của một nền bóng đá, cũng khó tạo nên một đội tuyển mạnh và bền. Không cần phải đoán nhiền, đôi lúc chỉ cần nhìn phương pháp phát triển của bóng đá Thái Lan và định hướng hiện nay của một vài người làm bóng đá Việt Nam cũng có khả năng thấy ngay kết quả!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét